Quá trình tập luyện kỳ công của các nghệ sĩ múa và nhạc công biểu diễn

2016 đã là năm thứ mười liên tiếp Đoàn nghệ thuật biểu diễn Shen Yun có trụ sở tại Mỹ trở lại lưu diễn trong những khán phòng tại hơn 130 thành phố trên khắp châu Âu, Bắc Mỹ, châu Đại Dương, và châu Á. Hàng triệu khán giả đã cảm nhận và trân trọng những giá trị văn hóa truyền thống mà Shen Yun mang lại. Và một trong những nhân tố khiến người xem khâm phục nhất chính là vũ đạo đỉnh cao của các nghệ sĩ Shen Yun.

Các chuyên gia hàng đầu phô trương kỹ năng của họ” – Giáo sư Thomas Schaefer-Elmayer, giảng viên khiêu vũ Vienna nổi tiếng thế giới.

Giáo sư Thomas Schaefer-Elmayer

Người học qua múa, trong đời nhất định phải xem qua ít nhất một lần biểu diễn Shen Yun.” – Cô Lưu Văn Quân, Trưởng đoàn nghệ thuật múa Đạm Thủy

Tôi thích cách các nam nghệ sĩ tung mình trên không – Cứ như là họ đang bay bổng vậy.” – Ông O’Hara, hãng luật Gardiner Roberts LLC

Nói đến Shen Yun, người ta không thể không tán thán về vũ đạo của các nghệ sĩ. Vậy các vũ công của Shen Yun đã khổ luyện như thế nào để có được thành quả đó?

Đào tạo và khổ luyện

Phần lớn các nhân tài của Shen Yun đến từ Học viện Phi Thiên và trường đại học Phi Thiên (Feitian) tại New York, với hai chi nhánh ở California và Đài Loan. Trường Phi Thiên là nơi tập trung những nhân tài múa cổ điển hàng đầu thế giới, trong đó có nhiều nghệ sĩ đã đạt các giải thưởng lớn trong các cuộc thi quốc tế về múa, biên đạo và âm nhạc.

Quá trình đào tạo đối với một diễn viên múa là cực kỳ gian khổ. Họ phải thức dậy từ sớm và luyện tập từ 7 đến 8 tiếng đồng hồ hàng ngày. Các bài tập bao gồm khởi động buổi sáng, huấn luyện kỹ năng cơ bản và diễn tập kịch. Chu trình một ngày của các nghệ sĩ luôn là như vậy, hết ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Phải mất 6 năm đào tạo thì một học viên mới vừa đủ khả năng để bước lên sân khấu, và mất 10 năm thì họ mới hoàn thành chương trình đào tạo bậc đại học.

Thành thục một kỹ xảo trong múa Trung Hoa cổ điển không phải là một việc dễ dàng. Chúng ta có thể lấy một ví dụ về kỹ thuật xoay mình trên không trung. Đây là một trong những kỹ thuật khó nhất và cần sự khổ luyện liên tục. Người ta thường ví von rằng: “10 năm tập luyện chỉ để cho 1 phút trên sân khấu“, và điều đó đặc biệt đúng với kỹ xảo vũ đạo này. Các nghệ sĩ Shen Yun đã phải lặp đi lặp lại rất nhiều lần những động tác tương tự – Dù đã hoàn thành vài trăm lượt, bạn vẫn chỉ là kẻ nhập môn.

Quá trình làm chủ được kỹ thuật nhào lộn cũng là một quá trình thay đổi cả tâm lẫn thân của người nghệ sĩ. Khi mới bắt đầu, tất cả những gì anh ta nghĩ tới là – “vung tay”; “ngẩng cổ”; “thẳng chân!” – Đó là những thứ cơ bản nhất và cũng là nhàm chán nhất.

Sau khi đã đặt được nền tảng vững, bước tiếp theo là rèn luyện khả năng kiểm soát cơ thể. Người nghệ sĩ phải tập luyện để làm chủ và phối hợp tất cả các cơ bắp – kể cả những cơ bắp nhỏ nhất mà người ta chẳng bao giờ biết là nó tồn tại. Đồng thời, anh ta phải học cách kiểm soát tốc độ, phương hướng, và khoảng cách. Chỉ có như vậy anh ta mới có thể tiến tới một trình độ cao hơn.

Khi đã tới trình độ cao hơn, một nghệ sĩ sẽ không còn phải chú ý tới những kỹ năng bề mặt nữa, mà phải chú ý vào ý nghĩa hay nội hàm của tư thế.

Ví dụ như, trước mỗi pha nhào lộn, người nghệ sĩ cần phải có các tư thế khác nhau – một con rồng trên bầu trời đang chuẩn bị hiển uy chẳng hạn, hay là một con mãnh hổ sắp vồ mồi. Lúc này, chỉ cần nhìn vào thần thái của người nghệ sĩ, thậm chí ngay cả khi anh ta chưa hề giơ tay lên, bạn cũng đã có thể biết được cú nhảy của anh ấy có thành công hay không.

Đức thuật kiêm bị

Võ thuật Trung Hoa giảng “võ đức”, vũ đạo Trung Hoa giảng “vũ đức”. Để thể hiện được toàn vẹn cái thần, cái hồn của một màn diễn thì người nghệ sĩ còn cần phải có nội tâm thuần tịnh. Nếu tâm của một người nghệ sĩ không thuần tịnh, thì màn trình diễn của anh ta chỉ là một màn biểu diễn kỹ thuật mà thôi. Nó đã không còn là một màn trình diễn nghệ thuật nữa.

Các nghệ sĩ Shen Yun tin rằng tiêu chuẩn đạo đức sẽ quyết định tâm tính của người nghệ sĩ. Vũ đạo Trung Hoa cổ truyền không chỉ là những kỹ thuật khó, mà còn hàm chứa các giá trị đạo đức bên trong, hệt như câu cổ ngữ: “Đức thuật kiêm bị”.

Để có được một chuẩn mực diễn xuất cao với những vũ đạo đẹp mê lòng, các nghệ sĩ của Shen Yun không chỉ phải luyện tập vô cùng vất vả, mà quan trọng hơn, họ còn cần tịnh hóa thân thể và tâm trí mình thông qua một môn tu luyện thiền định cổ xưa. Trong văn hóa Trung Hoa, khái niệm tu luyện gắn liền với tất cả các ngành nghề, thậm chí các Nho sinh cũng cần phải điều khí hô hấp trước khi học tập. Khi tâm khí bình hòa và đạo đức thăng hoa, thì một cá nhân sẽ coi nhẹ những ham muốn và dục vọng bình thường, phát triển lòng nhân từ và thực hiện mọi công việc với một trí tuệ thuần tịnh nhất. Các nghệ sĩ Shen Yun đã áp dụng nguyên lý cổ xưa này vào trong quá trình luyện tập và biểu diễn của mình.

Mỗi nghệ sĩ của Shen Yun đều cố gắng nghĩ đến người khác trước trong mọi công việc mà mình làm, dù là mang vác hành lý, đưa đạo cụ vào xe, hay biểu diễn trên sân khấu v.v. Họ động viên các thành viên trong đoàn cùng vượt qua khó khăn và chia sẻ với nhau niềm vui khi thành công đến. Chính vì những lý do đó, mà tâm tính của họ nâng cao lên, và nhân cách của họ được bộc lộ tuyệt vời trong các màn diễn.

Nếu như nghệ thuật là để phục vụ xã hội, nhấn mạnh vào sự chính trực và thiện lương, hay thậm chí là để thăng hoa nội tâm và đạt đến sự bình an – thì thế giới nội tâm của người nghệ sĩ là vô cùng quan trọng. Người xưa tin rằng các giá trị đạo đức là điều kết nối nhân loại với đất trời. Nghệ thuật truyền thống, cũng giống như vũ đạo Trung Hoa cổ truyền, đều có nguồn gốc từ sự hài hòa đó. Một màn nhào lộn trên không hoàn mỹ cũng có thể khiến con người thăng hoa nội tâm, và đưa con người đến gần hơn với Thiên thượng.

Tất cả ảnh trong bài viết thuộc bản quyền của Đoàn Nghệ thuật Biểu diễn Shen Yun.